top of page

Vẻ đẹp của chuyến đi chưa bao giờ nằm ở vạch đích, mà hiện diện ở đây và bây giờ!

Có một bức tranh biếm họa vẽ cảnh một gia đình đang nối đuôi nhau cưỡi lạc đà băng qua sa mạc Sahara mênh mông. Bố mẹ đi trước trên hai con lạc đà lớn, ba đứa con nhỏ nối đuôi phía sau. Cô con gái út ngồi trên con lạc đà cuối cùng cứ liên tục nhấp nhổm, sốt ruột ngoái lên hỏi bao giờ mới tới nơi. Cuối cùng, người cha đành bất lực ngoảnh lại dỗ dành: “Đừng hỏi khi nào tới nơi nữa con ơi. Chúng ta là dân du mục mà!”


Chi tiết ấy dí dỏm nhưng lại phản chiếu chính xác đến đau lòng về đời sống của con người hiện đại. Nhìn lại chính mình, ta mới bàng hoàng nhận ra bản thân cũng chẳng khác gì cô bé trên lưng con lạc đà ấy. Một nghiên cứu nổi tiếng của Đại học Harvard, do hai nhà tâm lý học Matthew Killingsworth và Daniel Gilbert thực hiện, cho thấy tâm trí con người dành gần một nửa thời gian thức để lang thang khỏi những gì đang diễn ra trong hiện tại. Chúng ta thường mải miết theo đuổi một "điểm đến hoàn hảo" ở tương lai và tự mặc định rằng phải đợi đến thời điểm đó mới xứng đáng được tận hưởng hay hạnh phúc.


Bản chất cuộc sống này cũng là một hành trình du mục dài rộng. Sẽ chẳng có một đích đến cố định nào có thể mang lại sự bình yên hay hạnh phúc vĩnh cửu nếu ta không học cách mở rộng các giác quan để rõ biết và yêu lấy: từng nếp nhăn trên trán và bờ vai đang căng, nụ cười an vui của con thơ, sự tinh tế trong giao tiếp giữa người với người, lòng hân hoan khi đồng nghiệp cùng sáng tạo, một cơ hội để giải quyết vấn đề theo một cách hoàn toàn mới, hay chỉ đơn giản là ánh nhìn biết ơn kín đáo chợt lóe lên trong một khoảnh khắc ngay hôm nay.


Chỉ khi ta chịu thả lỏng bờ vai, dừng lại sự vội vã và đưa tâm trí trở về trọn vẹn với thân - tâm - cảnh ngay tại đây và bây giờ, ta mới chợt nhận ra: vẻ đẹp của chuyến đi chưa bao giờ nằm ở vạch đích, mà hiện diện ngay trong từng hơi thở, từng ánh nhìn, và từng khoảnh khắc ta trọn vẹn có mặt cùng đời sống này.


 
 
 

Bình luận


bottom of page