top of page

Mong manh và bất toàn vốn là một phần của hành trình làm người

Có một từ trong tiếng Wales mà tôi vừa tìm thấy, nó tựa như một cái ôm nhẹ nhàng cho những ngày lòng đầy bão giông: Trugaredd. Từ này gợi về sự nhân từ và lòng trắc ẩn như một cách ở lại với những điều còn nhiều vết xước bằng sự dịu dàng, thay vì phán xét hay cố gắng loại bỏ chúng. Tôi thấy mình dừng lại khá lâu, bởi nó khiến tôi nhớ đến một điều mà mình đã mất rất nhiều thời gian mới hiểu được.


Trước đây, tôi từng nghĩ thực hành tỉnh thức là phải gồng mình, phải thật vững vàng, phải cứng cáp như một tảng đá giữa dòng đời. Tôi sợ những nỗi buồn, sợ cả những lúc bản thân yếu đuối, vụn vỡ. Nhưng càng thực hành và quan sát mình, tôi càng nhận ra có lẽ tỉnh thức không phải là học cách trở nên bất khả tổn thương, mà là học cách có mặt với chính mình, kể cả khi mình đang đau, đang yếu đuối hay chưa biết phải làm gì tiếp theo.


Tôi bắt đầu tập cách yêu thương những mảnh ghép dễ vỡ ấy. Khi lạc lối hay mắc sai lầm, tôi tập buông xuống sự tự trách và quay về chăm sóc mình, giống như cách ta có thể dịu dàng với một đứa trẻ khi nó lỡ làm sai. Khi những nỗi đau cũ ùa về, tôi cũng học cách không ép chúng phải biến mất ngay, chỉ ngồi lại và bình tâm hơn một chút, để chúng được hiện diện, được lắng nghe, được vỗ về.


Nghe nhiều người chia sẻ, đọc nhiều sách về từ bi và yêu thương chính mình, nhưng mãi đến khi có thêm trải nghiệm và không ngừng phản tư, tôi mới thật sự thấm: hóa ra, mong manh hay bất toàn cũng là một phần của hành trình làm người. Và có lẽ, bài học này vẫn cần được nhắc đi nhắc lại, bởi tôi vẫn đang học. Hôm nay tôi có thể yêu thương mình tốt hơn, nhưng ngày mai thì chưa chắc. Có những ngày tôi vẫn tự trách, vẫn muốn mình phải tốt hơn, mạnh mẽ hơn, nhanh chóng vượt qua hơn. Nhưng thay vì xem đó là một thất bại, tôi tập nhìn nó như một lời nhắc để một lần nữa quay về với sự từ bi dành cho chính mình.


Nếu lúc nào đó trái tim bạn có chút mỏi mệt, hãy nhớ về Trugaredd. Đừng cố gồng gánh thêm những kỳ vọng, cũng đừng ép mình phải hoàn hảo. Chỉ cần thả lỏng đôi vai, hít một hơi thật sâu và dịu dàng nói với mình: “Cảm ơn vì đã kiên cường. Bây giờ, cho phép mình được nghỉ ngơi nhé!”



 
 
 

Bình luận


bottom of page