Chỉ cần có mặt ở đó trọn vẹn và thảnh thơi, thế là đã đủ đầy cho niềm vui!
- contact180639
- 3 giờ trước
- 2 phút đọc
Những ngày nghỉ thong thả, khi được đứng trước cảnh đẹp bao la của đất trời, ngồi bên mâm cơm ấm cúng cùng người thân yêu, hay thưởng thức một món ăn hợp vị, lòng ta lắng xuống, thấy nhẹ nhõm và dễ chịu vô cùng.
Nhưng rồi chỉ một thoáng sau, ngay giữa cái êm ả ấy, một chuyển động rất khẽ của tâm lại âm thầm trỗi dậy: ta sợ cảnh đẹp sẽ tàn, sợ tiếng cười rộn rã rồi cũng lắng xuống, sợ niềm vui này rồi sẽ vuột mất. Và thế là, thay vì trọn vẹn tận hưởng, lòng ta lại khởi lên một mong muốn tha thiết: ước gì giây phút này có thể dừng lại mãi mãi.
Khoảnh khắc tâm trí manh nha ý muốn "ôm giữ" lấy thực tại, ta đã vô tình bước ra khỏi sự an vui ban đầu. Tâm trí không còn thuần túy là ngắm nhìn hay cảm nhận sự hiện diện của người thương. Thay vào đó, lòng ta bắt đầu bận rộn với nỗi lo âu vô hình về sự chia xa hay kết thúc. Ta tưởng mình đang nâng niu khoảnh khắc, nhưng thực ra cái cảm giác sống động và chân thật nhất ngay lúc ấy đã lặng lẽ bị che mờ bởi chính sự níu giữ của mình.
Cuộc đời này vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng nghỉ, đến rồi sẽ đi như một nhịp thở tự nhiên. Đứng trước một cảnh đẹp, một món ngon hay một khoảnh khắc sum vầy, cứ để lòng mình mở ra đón nhận. Thưởng thức trọn vẹn, cảm nhận sâu sắc, rồi nhẹ nhàng mỉm cười để nó tự nhiên trôi qua theo lẽ thường. Không cố níu giữ, không toan tính mang theo điều gì.
Chỉ cần có mặt ở đó trọn vẹn và thảnh thơi, thế là đã đủ đầy cho niềm vui!














Bình luận