Một cái cây đứng lặng giữa đất trời dường như cũng mang dáng dấp của những thăng trầm mà một đời người phải trải qua!
Đã từng có lúc, ta mải chăm chút cho những gì phô bày bên ngoài: mong tán lá thật xum xuê, hoa nở rực rỡ và trái ngọt trĩu cành. Ta sốt ruột ngoái nhìn những bóng râm đại thụ khác, rồi tự trách sao bước đi của mình còn chậm chạp, đơn sơ.
Nhưng đời sống đâu chỉ toàn những ngày nắng ấm. Khi dông bão kéo về hay đợt khô hạn vắt kiệt sức sống, lá rụng cành trơ mới nhắc ta về phần cốt tủy nhất: bộ rễ âm thầm cắm sâu vào lòng đất.
Cái cây không đứng vững nhờ vẻ lộng lẫy trên cao, mà nhờ sức bám nhẫn nại dưới tầng đất tối. Con người cũng vậy. Thứ nâng đỡ ta đi qua những biến động vô thường không phải là danh vị hay sự tung hô, mà là năng lực quay về chăm sóc nội tâm, bằng sự rõ biết, lòng bao dung và một điểm tựa vững chãi nơi chính mình.
Một cái cây hiểu lẽ tự nhiên sẽ không đòi hỏi mùa nào cũng phải đơm hoa. Nó đón nắng để nảy chồi, buông lá vàng khi thu sang, và sẵn lòng thu mình cằn cỗi giữa mùa đông để âm thầm tích tụ nhựa sống.
Tự tại không phải là lúc nào cũng rực rỡ, mà là biết thuận theo từng nhịp điệu của đất trời. Dám trổ bông khi đủ duyên, và dám lặng lẽ đứng yên khi mùa gió lạnh trở về.
Hãy cứ chăm chút cho phần rễ của tâm mình mỗi ngày, đất trời tự khắc sẽ biết lúc nào để hoa thơm tự nở.














Bình luận