Tương tác tạo ra hiệu suất nhưng hiện diện trọn vẹn mới tạo ra kết nối
- contact180639
- 5 thg 3
- 2 phút đọc
Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác này chưa?
Ngồi giữa một văn phòng không gian mở (open-space) không vách ngăn, xung quanh là tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng trao đổi công việc râm ran. Màn hình máy tính liên tục nhảy thông báo từ Zalo, Teams, Slack. Bạn trả lời hàng chục tin nhắn, tham gia dăm ba cuộc họp mỗi ngày. Bạn được vây quanh bởi rất nhiều người, rất nhiều âm thanh. Nhưng thẳm sâu bên trong, đôi khi ta lại nhận ra một khoảng lặng đơn độc. Một khao khát thầm kín được thực sự lắng nghe, và được kết nối một cách trọn vẹn.
Sự cô đơn chốn công sở không xuất phát từ việc ta phải ngồi một mình trong phòng kín. Nó nảy sinh khi ta nhận ra: Mình có rất nhiều tương tác (transactions), nhưng lại thiếu vắng những kết nối (connections) thực sự. Mỗi ngày, chúng ta giao tiếp với nhau bằng ngôn ngữ của deadline, của KPI, của những bản báo cáo đỏ chót. Chúng ta hỏi nhau: "File này xong chưa?", "Khi nào em gửi report?", "Dự án này chốt số thế nào?". Nhưng hiếm khi nào, ta dừng lại đủ lâu để hỏi đồng nghiệp bên cạnh, hay hỏi chính người sếp của mình: "Dạo này anh/chị ổn chứ?", "Dự án vừa rồi căng thẳng quá, em có đang kiệt sức không?".
Khi con người chỉ nhìn nhận nhau qua lăng kính của hiệu suất và chức danh, chúng ta tự tước đi cơ hội được nhìn thấy nhau như những con người trọn vẹn – với những lo âu, mệt mỏi và cả những nốt trầm cần được thấu hiểu.
Làm thế nào để kiến tạo lại những nhịp cầu đã đứt gãy, để văn phòng không còn là những ốc đảo cô đơn xếp cạnh nhau?
Chuyển từ "Giao dịch" sang "Giao cảm": Trước khi bắt đầu một cuộc họp căng thẳng, hãy dành ra 2 phút đầu tiên cho một vòng Check-in cảm xúc. Chỉ đơn giản là mỗi người chia sẻ một từ miêu tả trạng thái hiện tại của mình. Hai phút ngắn ngủi ấy đủ để kéo chúng ta từ những cỗ máy xử lý công việc trở về làm những con người đang ngồi cùng nhau.
Sự hiện diện toàn tâm (Full Presence): Lần tới, khi một đồng nghiệp bước đến bàn để thảo luận, hãy thử úp màn hình điện thoại xuống, rời mắt khỏi laptop và thực sự nhìn vào họ. Lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả sự chú tâm trọn vẹn.
Bao dung với sự dễ tổn thương: Sẽ không sao cả nếu một ngày bạn nói với team rằng: "Hôm nay năng lượng của mình hơi thấp". Sự chân thật và dám thừa nhận những điểm yếu chính là chất keo xóa nhòa khoảng cách mạnh mẽ nhất.
Công nghệ có thể kết nối chúng ta trong một phần nghìn giây, nhưng chỉ có lòng trắc ẩn và sự thấu cảm mới thực sự giữ chúng ta ở lại bên nhau.
Hôm nay, giữa những bộn bề công việc, bạn đã thực sự nhìn thấy ai, và cho phép ai nhìn thấy mình chưa?














Bình luận