Hai cách vận hành quen thuộc của tâm trí 🌱
- contact180639
- 11 giờ trước
- 2 phút đọc
Chúng ta thường được rèn luyện để hướng đến mục tiêu và luôn muốn đưa mọi việc từ trạng thái hiện tại đến một trạng thái tốt hơn.
Để làm được điều đó, tâm trí vận hành theo cách liên tục so sánh: "Hiện tại đang ở đâu?" --> "Mình muốn đạt đến đâu?". Sau đó tìm cách thu hẹp khoảng cách ấy.
Đây được gọi là Doing Mode (Chế độ Hành động) - một cách vận hành rất cần thiết, vì nhờ Doing Mode, chúng ta có thể lập kế hoạch, phân tích, ra quyết định và hành động hiệu quả trước những yêu cầu của cuộc sống.
Điều thú vị là, đôi khi tâm trí cũng sử dụng chính cách vận hành này để xử lý những trải nghiệm bên trong. Tâm trí liên tục so sánh giữa: "Cảm xúc, suy nghĩ mình đang có" --> "Cảm xúc, suy nghĩ mình muốn có".
Ví dụ, khi bạn buồn nhưng lại đặt mục tiêu "mình phải vui lên", tâm trí sẽ liên tục đo lường khoảng cách giữa nỗi buồn hiện tại và sự vui vẻ bạn mong muốn. Việc không thể thu hẹp khoảng cách này ngay lập tức khiến não bộ bị "mắc kẹt", dẫn đến hiện tượng nhai đi nhai lại và khiến bạn càng lún sâu vào những cảm xúc và suy nghĩ khó chịu.
Ngược lại với Doing Mode, Being Mode (Chế độ Hiện diện) không hướng đến việc đạt được một trạng thái khác, cũng không vội sửa chữa hay thay đổi trải nghiệm đang có. Nó mời gọi chúng ta dừng lại để rõ biết những gì đang hiện diện nơi thân và tâm mà không phán xét. Thay vì liên tục bị cuốn về quá khứ, hướng đến tương lai hay nỗ lực đạt được điều gì đó, Being Mode giúp chúng ta trở về với trải nghiệm trực tiếp của giây phút hiện tại.
Điều thú vị là, chính khi không còn bận rộn chống lại hay cố gắng loại bỏ trải nghiệm của mình, mối quan hệ với trải nghiệm ấy bắt đầu thay đổi. Từ sự rõ biết đi cùng thái độ tử tế, chúng ta có thêm không gian để ở cùng điều đang diễn ra. Và cũng từ khoảng không ấy, sự nhẹ nhàng, bình tĩnh, sáng suốt và tự do trong cách phản hồi dần được nuôi dưỡng.














Bình luận