top of page

#1: NON-JUDGING – KHÔNG PHÁN XÉT 🌿

Bạn có bao giờ để ý rằng, chỉ trong một ngày tâm trí mình đã đánh giá biết bao nhiêu lần? Từ những điều rất nhỏ như một sai sót trong công việc, một ánh nhìn của người khác, cho đến chính những cảm xúc đang diễn ra bên trong mình. "Mình làm chưa đủ tốt", "Người kia thật vô tâm", "Cảm xúc này thật tệ" … Những suy nghĩ ấy xuất hiện rất nhanh, gần như tự động, và dần dần khiến ta không chỉ trải nghiệm cuộc sống, mà còn sống trong những nhãn dán mà mình vô thức tạo ra.


Trong thực hành Mindfulness (Tỉnh thức), Jon Kabat-Zinn gọi đó là một thói quen của tâm trí luôn muốn phân loại, so sánh và kết luận. Vì vậy, thái độ Non-judging (không phán xét) được xem như một nền tảng quan trọng. Không phải để ta trở nên thờ ơ hay mất đi khả năng phân biệt đúng sai, mà là để ta học cách nhìn mọi thứ như nó đang là, trước khi vội vàng thêm vào những diễn giải quen thuộc của mình.


Khi ta thử dừng lại quan sát, ta sẽ thấy: một cảm xúc buồn chỉ đơn giản là một cảm xúc buồn; một sai sót chỉ là một sự việc chưa như ý. Nhưng chính những suy nghĩ phán xét như “mình yếu đuối”, “mình không đủ giỏi” mới là điều khiến trải nghiệm trở nên nặng nề hơn. Và khi ta bắt đầu nhận ra điều này, một khoảng không nhỏ dần xuất hiện. Đó là khoảng không giữa mình và suy nghĩ, giữa mình và cảm xúc, giữa mình và những câu chuyện mà tâm trí vẫn thường kể. Trong khoảng không đó, ta không còn bị cuốn đi ngay lập tức. Ta có thể dừng lại, nhìn rõ hơn, và lựa chọn cách phản hồi thay vì phản ứng. Sự rõ ràng này không làm ta trở nên thụ động, mà ngược lại, giúp ta hành động với nhiều hiểu biết và trách nhiệm hơn.


Bạn có thể bắt đầu rất nhẹ nhàng trong ngày hôm nay. Khi một cảm xúc xuất hiện, hãy thử chỉ gọi tên nó: “à, có lo lắng”, “à, có bực bội”. Và nếu nhận ra mình đang phán xét, chỉ cần mỉm cười: “à, tâm trí lại đang đánh giá rồi.” Không cần sửa chữa hay ép mình phải khác đi, chỉ cần nhận ra thì đó đã là một bước của việc sống Mindfulness (Tỉnh thức).


Không phán xét không phải là trạng thái hoàn hảo mà ta cần đạt đến, mà là cách ta học lại cách ở bên chính mình một cách tử tế và trung thực hơn. Và từ đó, từng chút một, ta có thêm tự do để không bị giới hạn bởi những nhãn dán cũ, và mở ra khả năng sống nhẹ nhàng hơn, sâu sắc hơn trong từng khoảnh khắc.



 
 
 

Bình luận


bottom of page